Tớ đang ngồi ở một quán café và đang nghe lén các cậu ạ.

Tớ đang ngồi ở một quán café và đang nghe lén các cậu ạ.

Kể ra thì cũng có tí hèn, mình thì lặng lẽ thui thủi ôm laptop làm việc, còn người ta có lẽ đi first date tâm sự với nhau hào hứng, sôi nổi. Hai bạn trẻ - một bạn nữ xinh đẹp ánh mắt mơ màng và một anh chàng cười rất to ngồi bên nhau, mà tớ cứ dỏng hết cả tai lên hóng hớt, nghe bạn nữ kể chuyện bạn ấy… đi vẽ tranh. Phải đến 10 – 15 phút, bạn gái say sưa kể chuyện về Tipsy Art, giới thiệu chúng tớ là ai rồi bạn ấy đăng kí vẽ thế nào, đến nơi bạn ấy làm những gì được hướng dẫn ra sao, bạn ấy vẽ hồng hạc mà thành con cò thế nào, nhưng yêu những “lớp học” như thế ra sao. Thỉnh thoảng tớ lén lén đưa mắt lên nhìn bạn ấy thấy mắt bạn ấy sáng bừng cười toe toét, làm tớ cũng không liên quan muốn cười toe toét theo, thấy cứ sướng âm ỉ gì đâu..

Ước mơ xây dựng Tipsy Art thành một không gian trải nghiệm nghệ thuật lớn nhất Việt Nam nghe thì to tát, nhưng những ngày đầu ước mơ và niềm hạnh phúc chỉ gói gọn trong những khoảnh khắc chúng tớ đứng từ xa ngắm nhìn những người chưa bao giờ cầm cọ, dặm màu vào pallete rồi ngồi cọ cọ quẹt quẹt trước tấm toan. Tipsy Art không phải là trung tâm dạy vẽ, và chúng tớ cũng không có ước mơ đào tạo bạn thành họa sĩ đại tài treo tranh trong viện bảo tàng vinh danh cho Tổ quốc. Thực ra được nhìn thấy tranh của bạn mà nổi tiếng thì chúng tớ cũng hơi hơi vui đấy, nhưng điều làm tớ vui hơn là được thấy bạn cười.

Thật, những ngày mới bắt đầu làm Tipsy Art, không đủ nhân lực, cả ngày chỉ có sáng đi tìm màu tìm toan, chiều chạy đôn chạy đáo phục vụ, tối đến lê lết trên sàn lau sơn dính khắp nơi, đêm về mẹ hỏi con có bị dở hơi không. Niềm vui lớn nhất của chúng tớ lúc đấy chỉ đúc kết lại là những khoảnh khắc các bạn cười rồi trêu chọc nhau, hay là ánh mắt các bạn chăm chú, môi các bạn mím chặt, miên man tập trung vào bức tranh, và được truyền cảm hứng nghệ thuật. Nên dù váy vóc có lấm lem, hay mẹ có hỏi tớ bị dở hơi không đến một tỉ lần, tớ vẫn muốn chạy loăng quăng bưng bê màu cho các bạn 😊

Bởi vì đến với Tipsy Art, chúng tớ muốn bạn sống hết mình. Chúng tớ muốn bạn quên đi mọi bộn bề âu lo của cuộc sống. Giông bão giật cấp 10 hay việc cậu bạn dám ngoạm mất miếng bánh Tiramisu rõ to của bạn, ở ngoài cửa hết. Bạn vào đây, tớ đưa bạn cốc nước. Ngồi xuống, hôm nay ngày của bạn thế nào. Đây là cọ, đây là toan, bạn hứa với tớ bạn sẽ vẽ hết nhé. Tớ hứa với bạn, bạn sẽ vẽ được mà. Văng vẳng xung quanh sẽ là tiếng nhạc Norah Jones đưa bạn về nơi nào đó xa xăm bình yên. Sống chậm lại một chút, cười thật nhiều. Dành thời gian cho bản thân, cho gia đình bạn bè, ngâm nghê pha màu, cọ cọ quẹt quẹt, bạn sẽ nhận ra nhiều điều. Rằng có lẽ, cuộc sống chỉ là vậy. Là những chuyến đi, là những trải nghiệm, là cảm xúc, là góc nhìn, là âm nhạc. Là những cuộc nói chuyện không đầu không cuối, từ việc pha màu thế nào thành ra bàn về vũ trụ. Là chiếc bút đánh rơi được cô bạn ngồi cạnh nhặt hộ. Là thời gian dành cho những người thân yêu, là lúc bạn cười rạng rỡ chụp ảnh với thành quả của mình. Là lúc bạn ôm bụng cười thấy mình và bạn mình quả thật là những con người hài hước nhất thế giới. Là những kỉ niệm bạn nhặt nhạnh chắt chiu, là những người bạn mà bạn tình cờ bắt gặp đâu đó trên chặng đường dài của cuộc đời.

Cho nên, ấy đừng lo nếu vẽ xong tranh của ấy không được chọn cho vào viện bảo tàng. Chúng tớ chỉ muốn truyền cảm hứng thôi. Khi cầm cây cọ, bạn sẽ được biết cây cọ kì diệu thế nào – bạn cầm cọ thẳng thì ra cái lá to, bạn hơi nghiêng xéo đi thành chiếc lá đang bay trong gió, bạn để cọ hơi khô và chấm xoáy nhẹ thật nhanh thì ra ngôi sao đang lấp lánh. Cọ đấy, bạn khám phá đi. Màu đây, bạn học cách pha nhé. Một thời gian vẽ vời với chúng tớ, bạn sẽ có được cảm nhận màu tốt, trở nên nhạy cảm với màu và sẽ mày mò khám phá ra những cách pha màu mới, những góc cạnh mới của màu sắc. Và rồi bạn sẽ bắt đầu tìm thấy bản thân mình, tính cách mình, tình cảm mình và ước mơ của mình lẩn khuất đâu đó trong bức tranh. Biết đâu khi được truyền cảm hứng đủ, bạn sẽ muốn đi học các lớp vẽ chính thống để có nhiều kiến thức căn bản về hội họa hơn. Giống như mỗi lần muốn hát hò nhẹ nhàng thư giãn với bạn bè, bạn đi đến quán Karaoke thay vì đùng đùng đến thẳng lớp thanh nhạc, nhưng hát nhiều rồi, biết đâu bạn sẽ muốn đi học hát?

Khi bạn biết một chút chút rồi, cảm thấy được truyền cảm hứng và yêu thích sẽ là lúc bạn tự nhiên ngứa ngáy muốn sáng tạo. Triết lý của chúng tớ là chúng tớ không bắt ép bạn sáng tạo, mà cho bạn sự tự do lựa chọn sáng tạo khi nào bạn muốn. Đưa cho bạn một cái toan trắng, cọ và màu, không hướng dẫn gì cả và nói bạn sáng tạo đi, thì đó là sự ép buộc. Còn việc hướng dẫn bạn cách vẽ một bức tranh và để bạn cầm cọ tự chọn màu mình muốn, vẽ theo khi bạn muốn vẽ theo và sáng tạo vẽ khác đi khi bạn cảm thấy “mình thích thì mình làm thôi”, thì đó là sự tự do. Chúng tớ tin vào sự tự do, vì khổ lắm, tớ biết tính ấy rồi mà, có ai nói được gì đâu, mẹ tớ cũng suốt ngày hỏi bao giờ tớ lấy chồng..

Đôi bạn vẫn ngồi với nhau và vẫn cười. Đến lúc này thì các bạn đã kể xong về Tipsy Art, và đang nói về những chuyến du lịch xa tít tắp đâu đó tận Thụy Sĩ hay San Diego, và lần bạn ấy nhảy dù khiến tim bạn đập thình thịch thế nào. Nhưng thôi, tớ không nghe nữa đâu, tớ lủi thủi cắp trái tim cô đơn đi về trước và để cho các bạn ấy tự nhiên đây. Dù lủi thủi nhưng tim tớ thì vẫn khá hân hoan, vì tớ biết là những điều mình đã, đang và sẽ xây dựng phần nào làm cho cuộc sống của bạn gái này (và mong là cả bạn trai nữa) thêm nhiều màu sắc và thi vị. Tớ nói rồi mà, các bạn cứ cầm cọ lên và vẽ đi, còn cả thế giới cứ để đấy chúng tớ lo.

Bài viết liên quan