Ngày mưa buồn, thả hoa đăng, hay là câu chuyện về tình bạn lạc trôi.

Ngày mưa buồn, thả hoa đăng, hay là câu chuyện về tình bạn lạc trôi

---
Hôm nọ mưa buồn, ngồi nhớ lại xem có bao nhiêu tình bạn thân tình và yêu quí mà tớ đã vô tình đánh mất: vì bạn có người yêu hay lấy vợ/chồng; vì bạn khác đi, vì mình khác đi; vì hai đứa trưởng thành theo một nhịp khác nhau; vì đời sống đổi khác, có những đòi hỏi khác; vì bây giờ nếu gặp,cũng chẳng biết nói chuyện gì, vì phải dẫn chó cho mẹ đi tập tạ… Hỏi vì sao mất bạn thì kể hoài vẫn còn lý do; hỏi mất lúc nào thì mới ngẩn ra: chỉ là gặp nhau thưa dần rồi không gặp nữa, nghĩa là không phải mất cũng không phải không mất, không hề có cái ngày đó, ngày tình bạn lạc trôi.

Có những lúc tớ cũng tức lắm, vì cớ gì mà mình cạnh nó những mười mấy năm, nay đùng một cái, thần cupid ập tới bắn một mũi vào tim và nó phăm phăm đi nộp mạng đánh rơi cả tình bạn chí cốt. Tớ vùng vẫy, làm mình làm mẩy còn nó thì chẳng mảy may. Thời gian trôi, sau bao cố gắng níu kéo, tớ cũng cắt nghĩa được cái sự lạc trôi đấy. Tình bạn kì thực vẫn quanh quẩn bên tớ, nó không mất đi khi tớ mất một người bạn. Tuỳ lúc nó neo đậu vào người này hay người kia để tạo ra khoảnh khắc thăng hoa của tình bạn. Như mọi khoảnh khắc, nó sẽ ra đi thôi. Nhường chỗ cho một khoảnh khắc khác. Nên hãy bình tĩnh, thả cho tình bạn trôi xa. Để nó lại le lói trong cuộc đời con người xa lạ nào đó.

--

Bài viết liên quan